
Khám phá và lan tỏa văn hóa mọi miền Tổ quốc

Gìn giữ bản sắc - Kết nối tương lai

Kết nối dữ liệu – Gìn giữ bản sắc

Khám phá và lan tỏa văn hóa mọi miền Tổ quốc







Di tích, danh thắng, lễ hội và những giá trị lịch sử được lưu giữ bằng dữ liệu số

Nền tảng dữ liệu di sản Việt Nam phục vụ giáo dục, nghiên cứu và phát triển bền vững

Hành trình số hoá di sản, văn hoá và ký ức Việt Nam trên khắp mọi miền Tổ quốc

Ở Yên Thị, hương gạo không chỉ có trong nồi cơm mới. Nó theo hơi nước bốc lên từ nồi luộc, theo tiếng máy xay đều trong sân nhà, theo những phên bún, phên miến hong dưới nắng và theo từng chuyến hàng rời thôn từ sớm. Nghề mỳ bún nơi đây không tạo ra một sản phẩm để ngắm lâu, mà làm ra những sợi thực phẩm đi thẳng vào bữa ăn: bún cho món nước, miến cho mâm cỗ, mỳ khô cho gian bếp cần sự tiện dụng. Giữa vùng Mê Linh đang đổi thay sau sắp xếp hành chính, Yên Thị vẫn giữ một nhịp nghề rất mộc: trắng màu bột gạo, nóng hơi nước, bền bỉ qua nhiều thế hệ làm nghề.

Buổi sớm ở Hạ Lôi thường bắt đầu rất nhẹ: sương còn đọng trên lá hồng, những chậu cây được xoay lại cho đều nắng, cành yếu được tỉa bớt, nụ đẹp được giữ lại để chờ đúng phiên chợ. Vào mùa cao điểm, cả làng như chạy theo nhịp của hoa: người sửa dáng bonsai, người bó hồng cắt cành, người kiểm tra chậu, người chở cây ra điểm bán. Hạ Lôi không chỉ trồng hoa để bán, mà đang tạo nên một cách sống ven đô rất riêng, nơi mỗi luống hoa, mỗi gốc hồng uốn thế đều phải gặp đúng mùa, đúng dáng và đúng thị hiếu của người chơi hoa Hà Nội.

Trên những thửa ruộng Đại Bái, màu hoa không đến cùng một lúc. Có luống còn xanh lá, có luống mới lên nụ, có luống đã bung vàng, trắng, tím dưới nắng; người trồng đi giữa các hàng cúc để tỉa cành, bắt sâu, buộc cây, tính từng ngày hoa nở. Nghề hoa ở đây không chỉ cần đôi tay chăm đất, mà còn cần con mắt biết đọc mùa: rét thêm vài hôm, nắng gắt thêm một đợt, mưa kéo dài hay thị trường Tết đến sớm đều có thể làm thay đổi giá trị của cả vườn. Từ một vùng trồng hoa còn trẻ trong Mê Linh, Đại Bái đã tạo được dấu riêng bằng những luống cúc đều bông, rực màu và đi xa khỏi lũy tre làng.

Ngự Câu là làng nghề của những lá bánh mỏng, trắng ngà, phơi đều trên phên tre dưới nắng. Từ hạt gạo quen thuộc, người dân nơi đây làm ra thứ nguyên liệu nhỏ bé nhưng gần như không thể thiếu trong món nem rán của nhiều gia đình Việt, nhất là trong mâm cỗ Tết, cỗ giỗ, cưới hỏi và những bữa cơm sum họp. Nghề không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ trong từng mẻ bột, từng thao tác tráng bánh, từng lần căn nắng để lá bánh vừa khô, vừa dẻo, vừa đủ dai khi cuốn.





